.

Đi qua hết những ngày rồi em thấy mình sai lầm quá...

Ngày mình bên nhau bầy trời luôn xanh tươi đẹp đẽ nhất. Vậy sao ngày em về với bầu trời mới chẳng thể có được màu xanh như ngày em bên anh....

Vạn vật trong vũ trụ đều có quy luật riêng. Và trái tim em cũng vậy. Khi chúng ta làm việc gì đó liên tục 21 lần – việc đó hiển nhiên trở thành thói quen. Huống hồ em đã yêu anh suốt 376 ngày. Trái tim em bảo em chưa gạt phăng anh đi được.

Ngày mình bên nhau, bầu trời quả đúng xanh một màu xanh rất khác. Vậy sao ngày em về với riêng em bầu trời cũng chẳng thể xanh như trước ngày anh đến...

Em không phải cô gái mạnh mẽ gì cho cam. Vốn em đã quen có anh bên cạnh. Đúng một cái anh bỏ lại em chơi vơi. Chông chênh mình em.

Ngày đẹp trời, anh gặp một cô gái lạ. Tim anh đập nhanh mấy chục nhịp. Khi cô ấy cười, anh quên mất mình đã có người yêu. Anh khẽ khàng nói cảm ơn em thời gian qua. Đại loại kiểu em rất tốt nhưng anh rất tiếc. Em thừa hiểu điều duy nhất có thể làm là nhẹ nhàng buông tay. Mọi cố gắng níu kéo chỉ khiến em cảm thấy lòng tự tôn của mình càng bị tổn thương. Điều quan trọng nhất là trái tim anh đã không hướng về em thì mọi cố gắng của em đều thành vô nghĩa.



Đi qua hết những ngày yêu anh, ban ngày em cố làm việc rã rời để tối nằm xuống là ngủ ngay. Nhưng thỉnh thoảng rất lâu sau em vẫn chưa ngủ được. Em lại nghĩ về những chuyện đã qua. Là còn yêu hay em chỉ đang hoài niệm?

Mình đã yêu nhau nhiều.Ít ra đến lúc này em vẫn tin là vậy. Anh đã từng nói sau này sẽ cưới em. Có lúc anh hỏi rằng em họ Lâm, anh họ Vũ, vậy giống nhau ở điểm nào. Em nói không biết. Anh liển lém lỉnh: "Giống ở chỗ con mình sau này sẽ có chung họ Vũ". Em lúc đó cười tít mắt. Em bây giờ mắt hơi cay. Gối ướt và ngủ quên.

Hết khoảnh khắc này rồi đến khoảnh khắc khác. Những cái đã để lại phía sau mãi mãi không lấy lại được. Những khoảnh khắc anh yêu thương em nay đã qua hết rồi.

Khi nghe ai đấy gọi tên anh – dù biết chắc không phải gọi anh, tim em bỗng đập nhanh. Không phải vì yêu nữa mà là hồi hộp. Mình gặp lại nhau sẽ ra sao. Em có đủ bình tĩnh để nhìn anh lãnh đạm hay liếc anh một cái vì những lỗi lầm đã gây ra cho em.



Đi qua hết những ngày yêu anh, giọng văn em viết vẫn nhẹ nhàng. Vẫn riêng dành cho anh một góc trong tim em vốn đã đủ đầy vết xước.

Hết cuộc yêu này anh đến với cuộc yêu khác. Lòng em từng chút một nguôi ngoai.

Một sáng thức dậy bỗng nhiên thấy lòng thực sự hết yêu anh. Tim thôi thổn thức khi lướt ngang những quán quen.

Đi qua hết những ngày yêu anh, chiều đầy nắng, lòng ấm áp, em thấy quá đỗi thương mình.
Previous
Next Post »